Mẫn Dục bước vào sau, tiện tay đóng cửa.
Người đàn ông đang cầm ấm nước thấy vậy liền cúi gằm mặt xuống, chậm rãi lùi về một góc phòng.
Trong phòng ngoài Tông Văn Bân và An Nghĩa, còn có vài diễn viên trẻ mới vào nghề. Họ đều là học trò cũ của Đường Tam Xuyên ở Học viện Điện ảnh, được ông giới thiệu tới giúp một tay.
Dù mới chân ướt chân ráo bước vào giới giải trí, họ cũng hiểu rõ: ở cái vòng này, tất cả đều dựa vào “thế” và “chống lưng”.
An Nghĩa ra mắt đã mấy năm, hiện giờ cũng coi như nghệ sĩ hạng ba, phía sau còn có Linh Thụy Giải Trí chống đỡ — nguồn tài nguyên không ít.
Trong mắt đám tân binh, hắn là tiền bối, là người họ phải nể mặt.
Thế nên khi thấy An Nghĩa lại bị Kỳ Vũ Thu – người trẻ hơn mấy tuổi – quát cho cứng họng, bọn họ đều ngỡ ngàng, không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Là học viên Học viện Điện ảnh, họ vốn quan tâm đến giới giải trí, và tất nhiên có nghe về Kỳ Vũ Thu – cái tên từng gây xôn xao vì “marketing thất bại”, sau đó rút khỏi làng giải trí. Nghe nói anh mở một văn phòng riêng, còn Tông Văn Bân chính là nghệ sĩ dưới trướng anh.
Những tin đồn năm đó về Kỳ Vũ Thu – nào là lập dị, mê tín, nói năng kỳ quặc – trong mắt họ chỉ là màn “giãy giụa cuối cùng” của một người hết thời.
Thầy ở trường còn từng lấy chuyện đó làm ví dụ, nói rằng Kỳ Vũ Thu lợi dụng mê tín để gây chú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-lao-to-huyen-hoc-xuyen-thanh-phao-hoi-gia-mang-thai/4668428/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.