Chồng của Chu Thịnh tên là Triệu Kiến Thụ, chủ một siêu thị nhỏ. Theo lời Chu Thịnh, Triệu Kiến Thụ đã có dấu hiệu bất thường khoảng bảy, tám ngày nay, nhưng anh ta thà ngày nào cũng mặc áo khoác lông vũ dày cộp chứ nhất quyết không chịu đến bệnh viện kiểm tra. Chu Thịnh muốn nhờ người tìm thầy giúp anh ta xem, nhưng lại bị anh ta mắng một trận, nói rằng đó toàn là lừa đảo.
Ban đầu, các triệu chứng của Triệu Kiến Thụ cũng giống như ba người trước, tức là cảm thấy lạnh buốt khắp người. Mãi đến tối qua, anh ta nằm trên giường bị lạnh đến mức nói mê vài câu rồi hoàn toàn ngất lịm đi, Chu Thịnh mới dám gọi xe cấp cứu đưa anh ta vào bệnh viện.
Trong phòng bệnh, người đàn ông nằm trên giường vẫn đang hôn mê. Ngoài khuôn mặt có vẻ hơi tái nhợt, thì không thấy có vấn đề gì khác.
Chu Thịnh chỉ vào người đàn ông đang nằm trên giường và nói: "Đại sư, xin cậu xem giúp, anh ấy có phải bị thứ gì đó quấn lấy rồi không?"
Kỳ Vũ Thu vén chăn lên nhìn một cái, rồi hỏi: "Gần đây anh ta đã đi đâu?"
Chu Thịnh lau nước mắt, nghẹn ngào: "Ở siêu thị bận lắm, vợ chồng tôi ngoài việc nhập thêm hàng hóa ra, chưa bao giờ dám đi đâu. Trong vòng một tháng nay, lão Triệu chỉ ra ngoài một lần với bạn, hình như là đi trang trại du lịch để câu cá."
"Câu cá?" Mắt Thường Tiên Kiến sáng lên: "Có khi nào anh ta bị thứ gì dưới nước quấn lấy lúc đó không?"
Cậu và Mạc Quân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-lao-to-huyen-hoc-xuyen-thanh-phao-hoi-gia-mang-thai/4668408/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.