Lời chất vấn xé lòng của Kỷ Khang Thành khiến tất cả mọi người trong phòng đều im lặng.
Anh ta hít một hơi sâu, dùng tay lau mạnh mặt, thở dài: "Xin lỗi, tôi quá kích động, đáng lẽ không nên nói chuyện này cho các vị nghe."
Kỳ Vũ Thu vỗ vai anh ta, nhìn vào mắt anh ta nói: "Xin lỗi cái gì mà xin lỗi. Kẻ gây ra tội ác là những người nhà họ Tăng kia, anh là nạn nhân, đương nhiên phải nói ra sự thật vào thời điểm thích hợp. Hôm nay gặp chúng tôi ở đây, chính là thời cơ thích hợp nhất, đúng không Mạc Quân?"
Mạc Quân nở nụ cười an ủi với Kỷ Khang Thành: "Nếu linh thể của con gái bà lão thật sự biến mất có liên quan đến nhà họ Tăng, vậy thì chuyện này thuộc phạm vi quản lý của chúng tôi. Những chuyện nhà họ Tăng đã làm chắc chắn chúng tôi phải điều tra rõ ràng. Anh yên tâm, cho dù họ Tăng hay họ gì đi nữa, chúng tôi nhất định sẽ xử lý công minh, tuyệt đối không để họ lách luật bất cứ kẽ hở nào."
Bạch Thành Nghiệp thở dài: "Vậy, cô gái kia vì muốn giúp anh làm sáng tỏ sự thật năm xưa, nên mới tìm mọi cách tiếp cận Tăng Gia Ngọc sao?"
Kỷ Khang Thành nghĩ đến Cơ Tiếu Tiếu, vẻ mặt càng thêm u ám, anh ta lắc đầu nói khẽ: "Tôi không biết. Chuyện này tôi chưa bao giờ dám để người ngoài biết, huống chi là Tiếu Tiếu. Tôi không biết liệu cô ấy có nhận thấy điều gì đó mà mạo hiểm như vậy không."
Bà lão đã im lặng nãy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-lao-to-huyen-hoc-xuyen-thanh-phao-hoi-gia-mang-thai/4668402/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.