Bạch Thành Nghiệp nuốt khan, cổ họng giật nhẹ, đứng sững tại chỗ. Cảnh tượng vừa rồi… chẳng lẽ không phải là ảo giác? Hắn không dám nghĩ tiếp, chỉ ôm chặt chiếc đèn trong tay, tiếp tục đi về phía trước.
Không biết đã đi bao lâu, bên tai hắn lại vang lên tiếng chuông. Nhưng lần này không giống với âm thanh ban nãy — tiếng leng keng nhỏ như chuông lắc buộc ở cổ chân của trẻ con, mảnh và dai dẳng, khiến trong lòng hắn dâng lên cảm giác bực bội khó tả.
“Cứ đi tiếp, đừng dừng lại.”
Giọng Kỳ Vũ Thu lại vang lên, đồng thời âm thanh trong trẻo của lục lạc át đi tiếng chuông khiến hắn phiền lòng.
Bạch Thành Nghiệp khẽ đáp, rồi tăng tốc, chạy chậm về phía sợi tơ đỏ phía trước.
Nhưng càng chạy, cảnh vật xung quanh lại thay đổi. Khi dừng bước, hắn nhận ra mình đang đứng trước một căn phòng sơn trắng.
Bên trong có bóng người đang động đậy.
Từ trong vọng ra tiếng hét thảm thiết — chính là tiếng con trai hắn!
Tim Bạch Thành Nghiệp khẽ run, hắn vội đẩy cửa xông vào. Trước mắt là một bà lão tóc bạc, quay lưng về phía hắn, ngồi trong phòng. Trước mặt bà ta là Bạch Hưng Đằng — bị vô số sợi tơ đỏ quấn chặt, đau đớn đến cực điểm, miệng không ngừng kêu la.
Bà lão cầm một cây trượng treo đầy chuông lắc trong tay trái, tay phải lại cầm một cây gậy gỗ lớn, từng cú giáng mạnh xuống người Hưng Đằng. Mỗi lần gậy giáng xuống, tiếng hét của hắn lại vang lên thảm thiết hơn.
Thấy cảnh ấy, Bạch Thành Nghiệp sợ hãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-lao-to-huyen-hoc-xuyen-thanh-phao-hoi-gia-mang-thai/4668400/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.