Cảm giác ấm áp còn vương nơi đầu môi khiến Kỳ Vũ Thu nửa nằm trên giường, khóe môi khẽ cong, ánh mắt mông lung. Loại cảm giác như đang trôi nổi giữa tầng mây này… cũng không tệ lắm. Dù sao Mẫn Dục là bạn trai của anh, chuyện như vậy cũng là điều hiển nhiên thôi — có lẽ, sau này anh nên chủ động hơn một chút.
Tiểu Quang đang lơ lửng bên gối, chỉ vào khóe môi anh — nơi vẫn còn một vết trầy nhẹ, rướm máu.
Kỳ Vũ Thu khẽ chạm tay lên, đau đến nhe răng, nhỏ giọng than:
“Sau này làm chuyện này phải cẩn thận hơn mới được.”
Anh kéo chăn lên, quay đầu thấy Tiểu Quang vẫn nhìn chằm chằm, bèn lườm:
“Nhóc con, nhìn gì mà nhìn, mau đi ngủ!”
Tiểu Quang hồn nhiên nhún vai như người lớn, bay ra ban công, còn tiện tay tắt luôn đèn.
Sáng hôm sau, chín giờ, Kỳ Vũ Thu đẩy cửa bước vào phòng làm việc.
Ngay lập tức, mọi ánh mắt đều dồn về đôi môi hơi sưng của anh.
Anh khẽ chạm vào khóe môi còn nhức, trừng mắt nhìn Đặng Triều – kẻ đang cười trộm:
“Nhìn cái gì mà nhìn?”
“Hắc hắc, Kỳ ca, đêm qua có vẻ... kịch liệt ha?” – Đặng Triều nháy mắt đầy ẩn ý.
Lý Kỳ liếc qua cổ anh, thấy không có dấu vết gì, khẽ gật gù:
“Lần sau chú ý nhé, cổ còn có thể che bằng áo cao cổ, chứ môi thì khó giấu lắm.”
Kỳ Vũ Thu chẳng buồn giải thích, chỉ hừ lạnh:
“Ta vui, các cậu – lũ độc thân – có hiểu nổi đâu.”
Nói xong liền chui vào văn phòng, để lại một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-lao-to-huyen-hoc-xuyen-thanh-phao-hoi-gia-mang-thai/4668385/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.