Vẻ ngoài ngượng ngùng xen lẫn chút uất ức của Tân Tân khiến Lâm Khải Tín, người đã hoàn toàn mê muội cô ta, cảm thấy đau lòng. Chính anh ta đã hùa với những người này lừa dối Tân Tân. Một cô gái đáng yêu như vậy, làm sao có thể như lời họ nói, dùng tà thuật để mê hoặc họ chứ?
Anh ta nhìn Tân Tân với ánh mắt đầy áy náy nói: "Không, em không làm phiền tụi anh. Hai người này không phải khách nhà anh. Tân Tân, em mới là vị khách duy nhất hôm nay."
Tân Tân lúc này mới nở nụ cười. Lâm Khải Tín chỉ thấy nụ cười rạng rỡ của cô gái trước mắt như một mũi tên bắn thẳng vào tim, anh ta không kiềm chế được mà nói: "Thật ra cậu ấy là... Á!"
Một cú đánh vô hình khiến Lâm Khải Tín ôm đầu ngồi xổm xuống đất, đầu óc anh ta cũng tỉnh táo hơn nhiều. Anh ta mếu máo nhìn bà lão. Bây giờ anh ta đã không còn tự chủ nữa, sao bà còn ra tay tàn nhẫn như vậy chứ?
"Ôi chao, anh Lâm bị sao thế?" Tân Tân hơi cúi đầu, nhìn anh ta đầy lo lắng.
Lâm Khải Tín đứng dậy, ngượng nghịu: "Không, không sao."
Tân Tân vỗ vỗ ngực, thở phào: "Hù em một phen."
Nói rồi cô ta liếc trộm Kỳ Vũ Thu một cái, khẽ hỏi Lâm Khải Tín: "Anh Lâm, anh chưa nói, hai người đó là ai vậy?"
"Họ là bạn của tôi." Lâm Thành sợ đứa con trai đang mất kiểm soát của mình nói ra lời không nên nói, trầm giọng nói.
Bạn của Lâm Thành, không phải bạn của Lâm Khải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-lao-to-huyen-hoc-xuyen-thanh-phao-hoi-gia-mang-thai/4668365/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.