Thấy Tiểu Quang đã trốn kỹ, Kỳ Vũ Thu bèn mời Mẫn Dục vào phòng.
Rót một cốc trà đặt lên bàn, Kỳ Vũ Thu nghiêm mặt: "Nói em nghe xem, rốt cuộc có gì khác thường, tình trạng này kéo dài bao lâu rồi?"
Mẫn Dục xoa xoa trán, thở dài: "Anh không rõ tình trạng này có phải là bất thường không, nhưng thật sự là chưa từng xảy ra trong ngần ấy năm."
Ánh mắt Kỳ Vũ Thu tối sầm. Lại có kẻ dám giở trò với Mẫn Dục ngay trước mắt cậu mà cậu hoàn toàn không biết gì.
Bực mình thật!
"Trên xe, em hỏi anh có ai tự dâng tới không, anh nghĩ em nhầm rồi. Nếu ai đó có ý đồ với anh, họ phải tìm cách khiến anh mê muội họ, chứ không phải khiến tất cả mọi người mê muội anh," Mẫn Dục tiếp lời. "Nghĩ vậy thì đúng là dạo này anh có dấu hiệu lạ."
"Nhưng, trên người anh đâu có dính tình cổ hay thứ gì tương tự đâu," Kỳ Vũ Thu nhíu mày khổ sở. Tình cổ là loại trùng khá yếu ớt, không thể lại gần Mẫn Dục. Chỉ cần đến gần anh ấy trong vòng ba mét là sẽ bị sát khí dương trên người anh tiêu diệt ngay lập tức.
Mẫn Dục nhìn cậu thật sâu, khóe môi nhếch lên một nụ cười: "Anh không rành mấy chuyện này. Có lẽ em nghe anh kể xong sẽ hiểu."
"Dạo này, trong lòng anh cứ luôn vương vấn về một người. Nhìn thấy người đó là anh muốn ôm vào lòng, nhéo má một cái. Không thấy thì anh mở tin tức ra xem, xem lúc không có mình bên cạnh, em ấy đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-lao-to-huyen-hoc-xuyen-thanh-phao-hoi-gia-mang-thai/4668360/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.