"Một thứ nữa... là ý gì?" Liễu Tiếu cứng đờ cả người, chỉ cảm thấy đứa trẻ trong lòng đột nhiên nặng như đá, đè chặt khiến tay cô không thể cử động.
Lưu Thụy vội vàng đỡ đứa trẻ, đặt nó lên sofa, nhìn Kỳ Vũ Thu hỏi: "Bây giờ phải làm sao?"
Gia Gia tuy không phát điên nữa, nhưng cứ mãi ngu ngơ, đần độn thế này cũng không được!
Liễu Tiếu ngồi xuống sofa, Gia Gia lập tức bò đến, dính chặt vào cô. Cô cứng giọng nói: "Cậu Kỳ, cậu có thể xử lý thứ còn lại... được không?"
Kỳ Vũ Thu gật đầu: "Tất nhiên là được, chỉ là, tôi không muốn làm hại nó."
"Tại sao?" Lưu Thụy hơi mất bình tĩnh, bước lên một bước, lo lắng hỏi. Kỳ Vũ Thu không muốn xử lý, vậy con trai anh phải làm sao?
Kỳ Vũ Thu nhìn Liễu Tiếu hỏi: "Gần đây cô có phải mọi chuyện không suôn sẻ, tinh thần uể oải, thường xuyên vô cớ làm mất đồ không?"
Liễu Tiếu sững sờ, hồi tưởng lại thì thấy gần đây cô quả thực có chút xui xẻo. Hai hợp đồng quảng cáo đồ hiệu bị cướp mất, chỉ vì chuyện nhỏ mà bỏ lỡ một bộ phim lớn của đạo diễn nổi tiếng. Hơn nữa, gần đây cô luôn cảm thấy rất mệt, nên mới tạm gác lại một số công việc, muốn về nhà nghỉ ngơi một thời gian.
Kỳ Vũ Thu nói tiếp: "Mẹ chồng cô, có tặng cô thứ gì phải đeo sát người không?"
Liễu Tiếu hồi tưởng, giật mình, cúi đầu kéo ra một chiếc mặt dây chuyền từ cổ. Bức tượng Phật xanh biếc tinh xảo, nhìn qua đã biết là phỉ thúy thượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-lao-to-huyen-hoc-xuyen-thanh-phao-hoi-gia-mang-thai/4668322/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.