Nước trong hồ mang sắc tím phấn, từ Dĩnh Châu dời về Nhiếp Chính Vương phủ, hơi nước vẫn mờ mịt như xưa.
Cố Kính Diêu tựa mình bên mép hồ, nửa người ngâm trong làn nước ấm.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của mỹ nhân nghiêng dựa trên vai hắn, mái tóc đen tản ra phủ lên cánh tay dài, hòa cùng hương ấm tự nhiên của Kim Trì, còn có hơi thở mong manh phả lên thân hắn, ngấm qua da thịt, thấm tận xương tủy, khiến hắn tê dại như điện giật.
Ngón tay dài của Cố Kính Diêu ẩn trong nước, khẽ đặt nơi eo nàng, kéo dải lụa bên hông rồi chậm rãi gỡ từng lớp sa mỏng, từng lớp từng lớp rơi khỏi người nàng, để thân thể tuyệt mỹ ấy dần hiện rõ trong mắt hắn.
Là cám dỗ chí mạng, là hơi nóng khiến người ta khó mà giữ vững.
Từ cổ họng hắn tràn ra một tiếng thở khàn đục, Cố Kính Diêu nhắm mắt, giọng nói pha lẫn hơi nước trầm thấp:
“Thật có lỗi, Triệu Tư Tư.”
Hắn không dám nhìn nàng. Nếu nàng không mê man, nhất định sẽ không chịu nổi phản phệ của Kim Trì.
Thân thể nàng mềm mại, trơn mịn, bởi nước trong Kim Thang Trì mà nóng rực.
Ngón tay của Cố Kính Diêu càng lúc càng siết chặt, đầu ngửa ra sau, ánh sáng mờ ảo soi rõ khuôn mặt tuấn mỹ cao quý, đôi mày khẽ nhíu rồi giãn ra.
Hắn biết, mình đang dùng lý do vụng về nhất để đến gần nàng. Sau khi tỉnh lại, nàng hẳn sẽ hận hắn thấu xương. Nhưng rõ ràng, hắn không cho phép ai khác chạm vào, càng không cho ai nhìn thấy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-hoa-ly-vi-nhiep-chinh-vuong-dien-cuong-chi-muon-cung-chieu-ta/4907172/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.