Đám cung nữ nối nhau bước vào, dâng chậu bạc để rửa tay, dùng khăn hương lau sạch, rồi như thường lệ hầu hạ nàng thay y phục cung trang.
Chỉ khác là — lần này không phải ở Tẩm viện, mà là tại Kim Loan Điện.
Cũng chỉ khi Vương phi hôn mê suốt mấy ngày qua, bọn họ mới được phép đặt chân vào nơi này.
Triệu Tư Tư thấy khó chịu, mà bọn cung nữ kia cũng chẳng khá hơn.
Áo lót vừa được cởi ra, sau tấm bình phong, mái tóc đen mềm buông xõa, tấm lưng trắng muốt mảnh mai, giữa vai có ẩn hiện hình cánh bướm tinh tế — trắng đến mức khiến người ta chẳng dám nhìn lâu, sợ sinh tà niệm.
“Các ngươi có thấy một con mèo trắng không? Nó rất ngoan, mềm mại, hay rúc trong chăn ấy.”
“Bẩm Vương phi, hiện do Trần hộ vệ nuôi ạ. Chỉ là nó không chịu ở trong Vương phủ, đã trốn ra ngoài mấy lần, bị Trần hộ vệ bắt về rồi nhốt trong lồng… là lồng vàng ròng đúc đó ạ.”
Triệu Tư Tư nhướng mày, giọng lạnh như băng:
“Là ai cho hắn gan trời mà dám nhốt Tiểu Bạch?”
Tất cả cung nữ đồng loạt quỳ xuống, run rẩy đáp:
“Là… là điện hạ phân phó ạ…”
Triệu Tư Tư ném mạnh thỏi son trong tay, lạnh mặt khoác áo, đi thẳng ra cửa.
Đám cung nữ luống cuống chạy theo sau, lắp bắp hỏi:
“Vương phi muốn hồi Triệu phủ sao?”
“Vương phi là muốn đi tìm con mèo ư?”
Triệu Tư Tư bước thẳng đến thư phòng, hai tay đẩy mạnh cửa gỗ:
“Cố Kính Diêu, trả Tiểu Bạch lại cho ta!”
Lời vừa dứt, trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-hoa-ly-vi-nhiep-chinh-vuong-dien-cuong-chi-muon-cung-chieu-ta/4907156/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.