Trong sân tràn ngập mùi dược thảo, hương thuốc hoặc thanh hoặc đắng lẩn khuất trong gió.
Một nam tử mặc áo dài xanh nhạt đang đứng trước giàn phơi sắp xếp dược liệu, búi tóc đen được vấn hờ bằng trâm trúc nơi đỉnh đầu.
Thấy người tới, hắn nghiêng đầu, đôi mắt màu hổ phách khẽ ánh lên ý cười:
“Sao vậy? Không làm Vương phi Nhiếp Chính Vương nữa à?”
Triệu Tư Tư dựa lưng vào gốc lê hoa, mặt không chút biểu cảm:
“Không còn nhà để về.”
Một câu “không còn nhà để về” được nói ra nhẹ như gió thoảng, nhưng phía sau lại là sự thật — không nơi nương tựa.
Mộ Dung Tín hiểu ý, thoáng dừng động tác, rồi lại cười nhạt như cũ:
“Dù ngươi không còn chỗ về, cũng chẳng phải loại người sẽ đến tìm ta. Nhìn bộ dạng này, e rằng là tới đòi nợ?”
Triệu Tư Tư liếc hắn, giọng thản nhiên:
“Ngươi cho ta đòi chứ?”
Mộ Dung Tín bật cười, nhưng trong đáy mắt lại lướt qua tia xót xa.
Hắn hỏi đùa:
“Nhiếp Chính Vương của ngươi đâu rồi? Ngươi chạy xa thế, hắn cũng chẳng buồn đuổi theo ư?”
Triệu Tư Tư hạ mắt, thong thả đáp:
“Tiểu thư phủ Tể tướng đau bụng, hắn đã quay về Kinh thành.”
Khóe môi nàng nhếch nhẹ:
“Giấu giếm hành tung một đường, hóa ra chỉ là ta tự đa tình.”
Nói rồi, nàng xoay người bước vào nhà.
Nhìn bóng dáng mảnh khảnh mà cứng cỏi ấy, Mộ Dung Tín thấp giọng:
“Ta không có ý đó.”
Nàng đáp gọn:
“Ta biết.”
Những hành động vô pháp vô thiên của Cố Kính Diêu, e rằng chỉ vì kiêu ngạo ăn sâu trong cốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-hoa-ly-vi-nhiep-chinh-vuong-dien-cuong-chi-muon-cung-chieu-ta/4907149/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.