Khi đi ngang qua phòng của Nhiếp Chính Vương, Triệu Tư Tư khẽ liếc nhìn — hắn đã tỉnh lại, ngồi bên bàn cho Thái y bắt mạch, ám vệ hầu hạ, còn Tiểu thư phủ Tể tướng thì đang rót trà dâng nước.
Lâm Họa cúi người bên cạnh hắn, vẻ mặt đầy lo lắng, giọng nói mềm mại như tơ lụa:
“Điện… điện hạ, sao lại bệnh đến mức này? Phải giữ gìn thân thể mới được.”
Cố Kính Diêu nghiêng đầu tránh đi, đôi môi mỏng khẽ mím lại, sắc hồng nhạt như phấn nhưng không chút ấm áp.
Bỗng, trong tầm mắt hắn thoáng hiện qua vạt áo tím viền vàng nơi cửa. Hắn trầm giọng mở miệng:
“Triệu Tư Tư.”
Triệu Tư Tư khựng lại, lùi hai bước, khẽ nghiêng đầu về phía cửa:
“Có việc gì?”
Ánh mắt hai người giao nhau. Trong im lặng, Cố Kính Diêu gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn, chỉ vào bát thuốc vẫn còn bốc khói nghi ngút.
Triệu Tư Tư lắc đầu:
“Ta không uống thuốc.”
Cố Kính Diêu thấy rõ dáng vẻ giả ngốc của nàng, giọng lạnh nhạt mà sắc bén:
“Tội nhân đầu sỏ, vào đây.”
Triệu Tư Tư thầm nguyền rủa trong bụng, nhưng cuối cùng vẫn cất bước đi vào.
Lâm Họa từ đầu đến cuối đều không rời mắt khỏi Cố Kính Diêu, mặt ửng hồng:
“Là tại Vương phi hại điện hạ thành bệnh sao? Sao có thể không biết chăm sóc người?”
“Ngươi câm miệng.”
“Ngươi câm miệng.”
Hai giọng nói đồng thời vang lên.
Cuối cùng vì sợ khí lạnh từ Nhiếp Chính Vương, Lâm Họa ngượng ngập dụi mắt, khẽ “ồ” một tiếng, ngoan ngoãn lùi sang một bên như con thỏ nhỏ.
Cố Kính Diêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-hoa-ly-vi-nhiep-chinh-vuong-dien-cuong-chi-muon-cung-chieu-ta/4907146/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.