Tuyết như nổi điên, phủ trắng cả bầu trời. Trong làn tuyết dày đặc ấy, nổi bật lên một tòa cung điện tráng lệ, cao lớn và dát vàng lấp lánh.
protected text
Đó là Đồng Tước Đài, nơi suốt ngày đêm được canh phòng nghiêm ngặt. Người ta đồn rằng nơi ấy giam giữ một mỹ nhân — nàng từng nhuộm máu trước cung môn, vậy mà sử quan lại chẳng dám ghi chép lấy nửa chữ về nàng.
Cũng có lời truyền rằng mỹ nhân ấy phong tư yểu điệu, dáng người nhỏ nhắn, thon gọn như ngọc, từng là Vương phi của Nhiếp Chính Vương, người được sủng ái nhất thiên hạ.
“Vậy vì sao nàng lại bị giam cầm?”
“Chỉ vì một bát Lạc Tử thang, mà bị nhốt ở Đồng Tước Đài.”
“Trong cung có lời đồn, Hoàng đế đêm nào cũng ở lại Đồng Tước Đài, mỗi lần ra đều y phục xộc xệch, bên khóe môi còn vương chút son đỏ…”
…
Hai năm trước.
Phủ Nhiếp Chính Vương.
Giữa Điện Kim Loan, một hàng ngũ Thái y quỳ dưới đất, bọn thị vệ thì ra ra vào vào, mùi thuốc nồng nặc xông khắp đại điện.
“Khởi bẩm Vương phi, Nhiếp Chính Vương bị chứng mất trí nhớ, muốn khỏi hẳn e cần thời gian tĩnh dưỡng.”
Bên tai vẫn văng vẳng câu nói ấy, Triệu Tư Tư tựa người vào cột vàng, ngón tay ngọc khẽ khẩy ngọn đèn hương trước mặt, trong lòng không khỏi phiền muộn.
Mấy ngày trước, nàng cùng Cố Kính Diêu – Nhiếp Chính Vương – đã quyết định hòa ly, chỉ chờ văn thư của quan mai là có thể đường ai nấy đi.
Nào ngờ, chưa kịp nhận thư hòa ly, Cố Kính Diêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-hoa-ly-vi-nhiep-chinh-vuong-dien-cuong-chi-muon-cung-chieu-ta/4907139/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.