Ta cắn răng bước vào, thực sự không phải ta làm bộ làm tịch, mà thành hôn ba năm, cảnh tượng thế này là lần đầu tiên.
Thấy ta tiến lại gần, thần sắc Giang Hoài gần như không đổi, chỉ có làn da dưới tác động của nước nóng mà hơi ửng hồng.
Da hắn trắng, đuôi mắt hếch lên tự nhiên, sống mũi cao thẳng, sắc môi đậm, vốn là tướng mạo cực kỳ mê hoặc lòng người, nhưng trong hơi thở đầy sát khí kia lại khiến người ta không dám lại gần.
Ta âm thầm thở dài, dời mắt đi, lấy ra thứ đồ đã chuẩn bị sẵn trong tay.
Hắn nhìn hồi lâu, từ trong cổ họng bật ra một tiếng cười khẽ.
Tức thì nước bắn tung tóe, khi ta mở mắt ra, hắn đã mặc xong áo lót, đứng ngay trước mặt ta.
“Phu nhân muốn hòa ly?” Ngữ khí vẫn lạnh nhạt như trước, nhưng lại mang theo vài phần suy nhược.
Lúc này ta mới phát hiện, sắc mặt hắn trắng bệch một cách bất thường.
Không kìm được mà hỏi: “Chàng bị thương sao?”
Hắn cười không để tâm, lộ vẻ mỉa mai: “Nàng quan tâm ư?”
Ta im lặng một thoáng, bình tĩnh nói: “Nếu đã vậy, đại nhân hãy dưỡng thương cho tốt…”
Ngày rời khỏi kinh đô vẫn còn một tháng nữa.
Lá thư trong tay đột ngột biến mất, bị Giang Hoài không chớp mắt nhét thẳng vào ngực áo.
Ta khó hiểu nhìn hắn, hắn khẽ nói: “Ta bị thương rồi, chuyện này đợi ta lành vết thương rồi hãy nói.”
Ta chớp chớp mắt, không lên tiếng.
Ngoài cửa có tiếng gõ cửa: “Đại nhân, đã đến lúc bôi thuốc rồi.”
Giang Hoài nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-hoa-ly-phu-quan-da-doi-khac/5212329/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.