Cận Hoài Tiêu đang nấu cơm, anh nấu hoành thánh.
Dụ Từ cũng không giúp được gì nhiều, cô quay lại phòng tắm giặt sơ bộ quần áo mình mặc hôm nay. Khi trở ra, Cận Hoài Tiêu vẫn còn trong bếp, cô quan sát một lúc, cảm thấy mình có thể sẽ gây vướng víu nên đi loanh quanh tham quan nhà.
Căn nhà này rất lớn, chính vì thế lại càng có vẻ trống trải. Dụ Từ đi ra ban công, đối diện chính là hồ Văn Thanh - biểu tượng của thành phố này.
Dụ Từ đứng nhìn một lúc lâu, cũng không biết mình đang nghĩ gì, lúc thì nghĩ về chuyện năm xưa, lúc lại quay về hiện tại.
"Đang nghĩ gì thế?" Cận Hoài Tiêu đã đến bên cạnh, đứng song song với cô.
Dụ Từ lắc đầu: "Không có gì, nhìn hồ thôi."
Cận Hoài Tiêu hỏi: "Em thích nơi này không?"
Chẳng ai lại không thích nơi này, ra khỏi cửa là có thể thấy mặt hồ mênh mông bát ngát. Dụ Từ mỉm cười, nửa đùa nửa thật nói: "Thích chứ, căn nhà 9 triệu tệ, ai mà không thích?"
Cận Hoài Tiêu nghiêng đầu nhìn cô: "Em thích là tốt rồi. Lúc đó anh đã chọn rất lâu mới mua căn này, cứ lo em sẽ không thích."
Nụ cười trên mặt Dụ Từ khựng lại, có chút không thốt nên lời.
Cận Hoài Tiêu xoa xoa tóc cô: "Vào ăn cơm thôi, gần 10 giờ rồi. Ăn xong nghỉ ngơi sớm, mai anh đưa em đi làm."
Anh nấu hai bát hoành thánh nhân tôm thịt, là loại anh đã gói sẵn trữ trong tủ đông từ trước. Trong bát của Dụ Từ có 13 cái, mà hoành thánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-gui-nham-tin-nham-tin-nhan-cho-nguoi-yeu-cu/5300118/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.