TÔI VÀ NGƯỜI THÂN YÊU CỦA TÔI
“ Vậy tại sao anh lại chấp nhận lời mời làm việc của ta?” Công tước hỏi. “Vì ngài trả nhiều hơn họ.” Câu trả lời rất thẳng thắn, và chính vì điều này mà công tước trở nên ít cảnh giác với bác sĩ hơn. Những người có mục đích rõ ràng dễ kiểm soát hơn. Người khó đoán mới là nguy hiểm nhất. “ Anh lui xuống đi, ngày mai quản gia sẽ chính thức ký hợp đồng với anh .” “Được.” Tiếng bước chân dần xa. “Bác sĩ đã xuất hiện nhưng rời đi rất nhanh.” Trịnh Hạo Dương vừa dứt lời thì nghe thấy một tiếng gõ cửa. Tiếng gõ cửa rất xa, không phải ở phòng sách. Tiếp đó là tiếng ghế bị kéo, bước chân của công tước dần xa rồi có tiếng mở cửa. “Ngươi là ai?” Giọng nói không rõ ràng lắm, lờ mờ nghe thấy một giọng khác trả lời câu hỏi nhưng không nghe được họ nói gì. Thiết bị ghi âm ở quá xa nên không thu được âm thanh. “Người đó là ai?” Trịnh Hạo Dương chỉ vào chiếc máy ghi âm và hỏi, “Có phải kẻ sát nhân là người đến sau không?” “Không phải.” “Sao cậu biết?” Trịnh Hạo Dương nghi ngờ nhìn Lộ Văn Tinh. Lộ Văn Tinh thản nhiên thừa nhận, “Nếu tính thời gian, có lẽ là tôi.” “Cậu lên đó làm gì?” “Cecilia muốn trở thành vợ mới của công tước.” Lộ Văn Tinh lặp lại câu này khiến Trịnh Hạo Dương hiểu ra, rằng cậu lên để quyến rũ công tước. Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân lại vang lên, kèm theo giọng nói của một người khác. “Ông ta bảo tôi quay về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-giai-nghe-toi-tro-thanh-thieu-gia-nha-giau-dich-thuc/5296329/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.