Một buổi sáng nọ, Hạ Ti Yến tỉnh dậy, phát hiện trong lòng mình trống rỗng.
Anh mở mắt ra, đưa tay sờ hơi ấm bên cạnh, nhưng chỉ chạm vào bộ đồ ngủ mềm mại.
Anh vén chăn lên, thấy bộ đồ Tạ Thu nằm thẳng trên giường, bên trong phồng lên một cục nhỏ.
Đang lúc Hạ Ti Yến cảm thấy khó hiểu, cục phồng trong bộ đồ ngủ động đậy.
Vài giây sau, Tạ Thu khó khăn thò đầu ra.
Bốn mắt nhìn nhau, Tạ Thu kêu lên: “Anh xã! Sao anh biến thành người khổng lồ rồi?”
Hạ Ti Yến im lặng vài giây, vươn một ngón tay, cẩn thận chọc vào má cậu.
Tạ Thu theo bản năng ôm lấy ngón tay đó, mặt đầy vẻ ngơ ngác: “Khoan đã… hình như em chưa tỉnh ngủ?”
Hạ Ti Yến trầm giọng đáp: “Bé yêu, không phải anh biến thành người khổng lồ, mà là em biến nhỏ rồi.”
Tạ Thu: “?”
Một phút sau, cậu đành phải chấp nhận sự thật khó tin này, cậu thật sự biến thành một món đồ lưu niệm tí hon.
“Đều tại anh.” Tạ Thu tức giận đến mức mặt phồng lên như bánh bao, giọng điệu đầy tủi thân, “Nếu không phải anh nói muốn treo em lên thắt lưng, sao em lại biến thành thế này…”
“Đều tại anh, đều là lỗi của anh.” Hạ Ti Yến nghiêm túc cam đoan, “Bé yêu, anh xã nhất định sẽ tìm được cách giúp em biến trở lại.”
Vì bị biến nhỏ, Tạ Thu không có quần áo phù hợp để mặc, đành phải lấy khăn tay của Hạ Ti Yến quấn quanh người tạm thời làm khăn tắm.
Rất nhanh, Hạ Ti Yến đã cho người gửi đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ga-cho-lao-dai-nguoi-thuc-vat-nha-giau/5221256/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.