Sáng hôm sau, khi bác sĩ đến kiểm tra phòng, Tạ Thu đang ngủ say trên người Hạ Ti Yến.
Hai tiếng gõ cửa “cốc cốc” đã đánh thức cậu khỏi giấc ngủ.
Hạ Ti Yến đã tỉnh được một lúc rồi, anh cúi đầu hôn nhẹ lên chóp mũi cậu: “Chào buổi sáng, bé yêu.”
“Chào buổi sáng…” Tạ Thu mơ mơ màng màng ngước mặt lên, vừa định đáp lại bằng một nụ hôn, thì cửa phòng bệnh đã bị đẩy ra từ bên ngoài.
Cậu giật mình, ý thức lập tức tỉnh táo trở lại, không kịp xuống giường, chỉ có thể chui tọt vào chăn, cố gắng giả vờ như mình không hề tồn tại.
Khóe môi Hạ Ti Yến hơi nhếch lên, anh đưa tay vén chăn ra một khe hở, để cậu không bị ngạt thở.
Vị bác sĩ mặc áo blouse trắng bước vào, phía sau là vài nhân viên y tế: “Tổng giám đốc Hạ, hôm nay ngài cảm thấy thế nào, có chỗ nào không khỏe không?”
Hạ Ti Yến đáp: “Không có, cảm thấy rất tốt.”
Sau khi bác sĩ kiểm tra định kỳ và hỏi thêm vài câu hỏi, xác nhận không có triệu chứng bất thường nào khác, họ cho phép anh làm thủ tục xuất viện vào sáng nay.
Cửa phòng bệnh đóng lại, Hạ Ti Yến vỗ vỗ cái bọc nhỏ bên cạnh: “Đi rồi.”
Tạ Thu kéo chăn ra: “Bác sĩ nói có thể xuất viện rồi sao?”
Vừa rồi cậu nín thở trong chăn, má đỏ hồng, mắt long lanh hơi nước, trông đặc biệt xinh đẹp.
Hạ Ti Yến không nhịn được ôm cậu vào lòng, hôn lên đôi môi đang hé mở.
Tạ Thu lo lắng bác sĩ sẽ quay lại, bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ga-cho-lao-dai-nguoi-thuc-vat-nha-giau/5221235/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.