Tạ Thu ngơ ngẩn chớp chớp mắt, rồi giơ một tay lên, dùng sức véo một cái vào má mình.
“Á!” Cậu đau đến mức kêu khẽ một tiếng, xác nhận mình không phải vô ý ngủ quên rồi nằm mơ.
Tạ Thu hoàn hồn, nắm chặt tay người đàn ông, giọng nói phấn khích hơn bao giờ hết: “Anh xã! Cuối cùng anh cũng tỉnh rồi!”
Hạ Ti Yến nhìn cậu không chớp mắt, tập trung đến mức mí mắt cũng không nháy.
Ánh mắt người đàn ông quá sâu, Tạ Thu bị ánh nhìn của anh làm cho da đầu hơi tê dại: “Anh xã?”
Hạ Ti Yến chỉ nhìn cậu, không có phản ứng nào khác.
Tạ Thu nhíu mày, chợt nhớ đến lời bác sĩ Trần từng nói, một số người thực vật sẽ mở mắt, nhưng phải xem bệnh nhân có khả năng theo dõi bằng nhãn cầu liên tục hay không, mới có thể đánh giá rốt cuộc có ý thức hay chưa.
Chẳng lẽ người chồng thực vật chỉ mở mắt, nhưng chưa khôi phục ý thức sao?
Nghĩ đến đây, Tạ Thu bò dậy, quỳ một gối bên mép giường, duỗi một ngón tay đặt trước mặt người đàn ông.
Ngón tay cậu thon dài xinh đẹp, đầu ngón tay hồng hào, cứ thế đặt trước mắt người đàn ông, di chuyển từ trái sang phải, rồi từ phải sang trái.
Tuy nhiên, ánh mắt Hạ Ti Yến vẫn cố định trên gương mặt cậu, đồng tử hoàn toàn không xoay theo ngón tay của cậu.
Tạ Thu hơi thất vọng: “Anh xã, anh vẫn không nhìn thấy ạ?”
Nhưng người đàn ông khó khăn lắm mới mở mắt, cậu không cam lòng bỏ cuộc dễ dàng, giơ ngón trỏ lên tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ga-cho-lao-dai-nguoi-thuc-vat-nha-giau/5221199/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.