"Đúng rồi anh Hoài, lần trước anh nói với Khương Mịch Tuyết tràng giang đại hải kia là nói thế nào nhỉ??"
Ngô Hoài: "......"
Cậu ta chợt nhớ ra, Bách Cảnh Hoán dường như vẫn chưa rõ lắm chuyện Khương Mịch Tuyết và Mạnh Tế Chu quen biết nhau.
Ngô Hoài chậm rãi nói: "Anh cảm thấy cậu trước tiên đừng vội..."
Bách Cảnh Hoán: "Sao lại không vội? Em đang rất vội đây, xong đời rồi sao em lại không thu được cảm xúc lại chứ, thế mà lại NG trước mặt thầy Mạnh!!"
Ngô Hoài: "... Lần trước cậu chẳng phải cũng NG suốt sao?"
Bách Cảnh Hoán trợn tròn mắt, suýt chút nữa lao vào cấu xé với Ngô Hoài ngay tại chỗ.
Đúng lúc này, Khương Mịch Tuyết vừa thay xong quần áo, từ phòng hóa trang đi ra.
Thấy Mạnh Tế Chu đến phim trường, cô lập tức đi tới, chào hỏi, đùa rằng: "Thầy Mạnh lần này không tiện thể tham gia Liên hoan phim Cannes rồi hẵng về nước à?"
Mạnh Tế Chu cong cong khóe môi, đôi mắt phượng giãn ra: "Vội vàng gấp gáp trở về xem em diễn đấy."
Giọng điệu anh cũng mang theo vài phần đùa giỡn: "Sao thiếu nam chính lại không tìm tôi diễn?"
Bách Cảnh Hoán vốn thấy Khương Mịch Tuyết đã đi lên nói chuyện với Mạnh Tế Chu, cũng lấy hết can đảm tiến lên định trò chuyện vài câu với thần tượng, nghe được câu này, đột nhiên cả người cứng đờ.
Nam chính của Cô Dâu Mặc Váy Cưới là ai nhỉ? Hình như, là chính anh ta...
Anh ta và Mạnh Tế Chu kỹ thuật diễn ai tốt hơn?
Nghĩ đến vấn đề này, Bách Cảnh Hoán vốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chuyen-gia-toi-pham-tro-thanh-sao-nu-nhieu-tai-tieng/5022491/chuong-349.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.