Lạc Ninh xoay người khoanh hai tay lại, vừa định châm chọc Phùng Ngọc Hạo vài câu thì giọng nói của Kỷ Tinh Hành đã vang lên phía sau.
"Cậu không tự rải nướƈ ŧıểυ của mình mà soi sao, xem bản thân mình là loại người gì. Làʍ ŧìиɦ nhân của cậu sao, cậu cũng thật là có mặt mũi đó?"
Anh đang tùy ý chọn vào khối mao liêu, vừa nhìn thấy Lạc Ninh đang một mình chọn đá nên định chạy qua chơi. Ai ngờ vừa tới nơi thì nghe được những gì Phùng Ngọc Hạo nói, thật sự là làm cho anh tức điên. Nếu không phải lúc này đang ở trước mặt công chúng, thể nào anh cũng phải đánh cho tên này một trận thành đầu heo.
Phùng Ngọc Hạo nghe được lời của Kỷ Tinh Hành thì sắc mặt càng thêm khó coi, hắn quay đầu lại muốn mắng đối phương. Nhưng khi nhìn thấy người đến là Kỷ Tinh Hành hắn cũng chỉ có thể nuốt cục tức này xuống.
Hắn biết Kỷ Tinh Hành là người kế thừa của Kỷ thị, Phùng gia bọn họ vẫn luôn muốn hợp tác một hạng mục với Kỷ thị. Cho nên hắn lúc này hắn tuyệt đối không được đắc tội với Kỷ TInh Hành.
Hắn không đáp lại lời của Kỷ Tinh Hành, mà nhìn Lạc Ninh tiếp tục nói: "Cô Lạc, lời đề nghị của tôi hy vọng cô có thể nghiêm túc suy xét."
Lạc Ninh đứng ngay trước mặt hắn, xét tấm danh thiếp mà hắn đưa qua thành từng mảnh nhỏ, lạnh lùng nói: "Những gì Kỷ Tinh Hành vừa nói cũng chính là những gì tôi muốn nói, anh về nhà rải một vũng nướƈ ŧıểυ ra tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chia-tay-toi-o-gioi-giai-tri-bao-hong/1035222/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.