Khách mời và các thực tập sinh nhanh chóng ngồi vào xe đề lên núi trước. Một giờ sau, xe ngừng lại trước cửa một khoảng sân rộng lớn hoa lệ.
Đây chính là tầng thứ nhất của Tinh Hoa Sơn Tự - Viện Thư pháp và Hội họa.
Cổng sân có treo một tấm bảng, trên đó có mấy chữ "Viện Thư pháp và Hội họa" như rồng bay phượng múa. Kiểu chữ này mang lại cho người ta cảm giác khí thế hào hùng.
Lần này người của tổ tiết mục cũng đi theo sau đó, các khách mời vừa xuống xe thì người của tổ đạo diễn cũng lục tục xuống xe.
Đạo diễn ở phía sau hét lên: "Các người có thể đi gõ cửa rồi."
Các khách mời: "...". Ông theo tới đây chi nữa?
Bạc Tương Tương không am hiểu những thứ này cho nên không có đất cho cô dụng võ. Nhưng cô cũng không có ý định tạo cơ hội cho Lạc Ninh biểu diễn, vì thể cười cất lời: "Thầy Ngụy, cửa này phải trông cậy vào thầy rồi!"
Ngụy Diệu đã từng đến nơi này thử qua, nhưng tranh chữ của ông viết ra lại không được thông qua nên lần đó đã bị từ chồi ngoài cửa. Lúc trước ông còn tưởng rằng tổ tiết mục đã thương lượng xong với phía Tinh Hoa Sơn Tự để cho phép bọn họ vào cửa, sau đó hai tổ cùng nhau so tài tranh chữ, nên ông mới có tự tin như vậy. Bây giờ nghe xong Bạc Tương Tương nói, ông có chút không vui. Cô ta hoàn toàn đẩy ông ra tình thế như đứng đống lửa như ngồi đống rơm.
Tuy rằng mấy năm nay chỉ cần có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chia-tay-toi-o-gioi-giai-tri-bao-hong/1035211/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.