Có lẽ khát vọng sống mãnh liệt đến mức biến thành hữu hình của Diễm đã thúc đẩy hai người giao tiếp tâm linh thay cho ngôn ngữ. Ngay khi cảm nhận được đôi tay xiết chặt mình buông lỏng ra, Diễm nhanh như con cá chạch lách qua người anh rồi ngã nhào trước cửa nhà tắm, cô vừa xoa cổ tay sưng đỏ, vừa mắng:
– Thật sự không thể hiểu nổi anh bạn, đi thì đi mà ở thì ở, ai giữ đâu? Thoắt ẩn thoắt hiện như ma trơi…
Còn chưa nói hết Diễm đã liếc thấy bóng người đứng ở nơi sáng tối giao nhau, biểu cảm không rõ, chỉ có đôi mắt sáng quắc sắc như dao phóng thẳng về phía cô là nổi bật nhất. Diễm ngoan ngoãn ngậm miệng, giơ tay đầu hàng, hòa hoãn nói:
– Bình tĩnh nhé ông bạn, ông thấy đấy, tôi không báo công an, cũng không nhân lúc ông gặp nạn mà giở trò đồi bại, công dân tốt uy tín luôn. Nên là có gì từ từ nói!
Thấy đối phương tuy không trả lời, nhưng cũng không nhảy bổ tới cắn vào động mạch chủ của mình hay bắt đầu bò trên trần nhà bằng bốn chân, Diễm cẩn thận từng cái hít thở, chậm rãi đứng dậy, đi giật lùi đến bên bàn bếp, với tay lấy một túi đồ.
Trong suốt quá trình, ánh mắt hai người không rời khỏi nhau một giây nào, cảnh giác cao độ, chắc do mỗi người đều sợ người kia ăn thịt mình.
Diễm lôi từ trong túi ra một bộ đồ thể thao nam màu đen trắng đơn giản, nhìn nó rồi lại nhìn ông bạn babydoll trông vừa buồn cười vừa đáng sợ, bối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chia-tay-toi-duoc-ong-troi-phat-nguoi-yeu-moi/777071/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.