Mộc Chiêu và tiểu trợ lý nhìn nhau, trong mắt tràn đầy mong đợi.
Nàng muốn nói, hay là chúng ta rút lui trước?
Tiểu trợ lý lập tức gật đầu tỏ vẻ chính mình đã hiểu, mang Mộc Chiêu về nhà mình một chuyến, sau khi lấy hai cái khẩu trang rồi mới về lại chỗ cũ.
Mộc Chiêu nhìn cái khẩu trang mỏng một lớp trong tay, cảm thấy muốn khóc.
Hai cái khẩu trang thì có thể làm được gì? Khi mùi hôi thực sự đạt đến trình độ nhất định, thứ bọn họ cần không phải là khẩu trang mà là mặt nạ phòng độc!
Tiểu trợ lý hoàn toàn không hiểu ý của nàng, cũng không biết hoàn cảnh đang chờ đợi bọn họ phía trước nguy hiểm đến mức nào, cô nàng chỉ nhìn Mộc Chiêu bằng ánh mắt ngây thơ và sùng bái, nhìn đến mức nàng không thể nói gì được, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt thu lại sắc mặt, căng da đầu đi về phía trước.
Khi bọn họ đến bên cái ao nhỏ kia, xung quanh không có ai cả, cũng đúng, lúc này hẳn là không có ai đến gần "hố phân" cả.
Cái ao này thật sự rất nhỏ, xung quanh là những cây long não dày đặc, những cây này không rụng hết lá vào mùa đông, đúng lúc tạo thành một cái "lồng che" cho nước ao, đứng cạnh hồ bơi, ngẩng đầu cũng không thể nhìn thấy bầu trời.
Nước trong ao rất đục, như là nước đọng chưa từng được thay, mùi hôi thối bốc lên như có hàng chục kí cá chết trong đó.
Khi chân chính đến gần ao, mùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/3380257/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.