"Tiên nữ!" Tiểu trợ lý buột miệng thốt ra.
Sau khi Mộc Chiêu biết tiểu trợ lý là đang nói mình, lập tức lộ ra nụ cười ngượng ngùng, nói: "Không, tôi vẫn chưa đến cấp độ thần tiên."
"Vậy, vậy cũng rất lợi hại!" Lớp trang điểm trên mặt tiểu trợ lý lấm lem vì khóc, trông giống như một chú mèo con lấm lem, khiến người ta muốn cười.
Cô nàng chạm vào cánh tay mịn màng của mình, nước mắt lại trào ra.
"Dừng lại! Không cho khóc!" Mộc Chiêu lên tiếng làm tiếng sắp khóc của tiểu trợ lý biến thành tiếng nấc.
"Không phải tôi đã giúp cô giải trừ liên kết giữa cô và con quỷ kia rồi sao, đừng khóc nữa, nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra đi, tại sao vừa rồi cô nói cô ta tới rồi?"
"Gió... Vừa rồi có một cơn gió lạnh thổi, ngài không cảm nhận được sao?"
"Gió?" Mộc Chiêu liếc nhìn cửa sổ đang hé mở bên cạnh, bây giờ thời tiết trở lạnh, gió cũng lạnh buốt, thực sự có cảm giác giống như gió từ cõi âm. "Có lẽ nào... Vừa rồi chỉ là một cơn gió bình thường thổi từ bên ngoài vào?"
"Gió, gió bình thường?"
"Đương nhiên, làm gì có con quỷ nào có thể đến gần công ty chúng ta!" Ngoại trừ mình ra, có lẽ chỉ có Quỷ Vương tới sẽ không bị nướng?
Nếu con quỷ mà tiểu trợ lý nói thật sự là Quỷ Đỏ, vậy căn bản không thể nào tới gần nơi này, cho dù có đến gần thì nàng cũng không thể không phát hiện ra.
"Nhìn đứa nhỏ đáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/3379672/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.