"Học tỷ!" Phía sau có một người bay tới nhào vào lòng Phó Du Thường ôm chặt lấy cô, vì thời tiết lạnh nên Mộc Chiêu phải quấn thật dày mới được ra ngoài, bên ngoài mặc áo lông màu trắng, nhìn từ xa trông giống như một chú gấu Bắc Cực con đang di chuyển, "Ngẩn người làm gì vậy?"
"Chị đang suy nghĩ những tình báo Quỷ La Sát nói." Phó Du Thường nhanh chóng thu lại cảm xúc, lúc quay người lại, biểu cảm trên mặt rất bình thường, không ai nhìn ra được bất kỳ khác thường gì.
"Cảm ơn các vị đã hỗ trợ, lần sau có rảnh tôi sẽ mời các vị ăn cơm!" Sau khi loại bỏ được khúc xương khó gặm, khỏi nói ông lão vui vẻ đến cỡ nào, vui tươi hớn hở nói lời khách sáo.
"Không cần lần sau, chuyển tiền cho tôi, tôi tự mình đi ăn là được!" Ô Hạm Tầm biết quá rõ người này, căn bản không diễn trò với ông ta, đưa tay ra trực tiếp để người ta đưa tiền.
Sắc mặt ông lão cứng đờ, miễn cưỡng chuyển cho Ô Hạm Tầm một khoản phí vất vả, sau đó bảo con Mèo yêu này nhanh chóng rời đi.
"Xớ, biết ngay ông già này chỉ nói lời khách sáo mà thôi, may mà tôi thông minh!" Ô Hạm Tầm hừ cười, chia một nửa số tiền vừa tới tay cho Mộc Chiêu.
"Tiếp theo hai người có dự định gì không?" Nếu không có lịch bận gì, cô ấy muốn cùng đi ăn cá nướng với Mộc Chiêu!
Nhưng trùng hợp hôm nay lại không được, Phó Du Thường nói: "Tiếp theo, chúng tôi muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/3377848/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.