"Ý, ý cháu là gì? Dì không hiểu cháu đang nói cái gì cả." Mẹ Mộc nghiêng đầu, trong lòng hỗn loạn, cho dù đoán được ý tứ của Phó Du Thường nhưng bà ta không muốn nghĩ tới phương diện kia.
"Cô gái đó tên là Chu Tuyên Nghi đúng không?" Phó Du Thường tiết lộ tên của con gái ruột Mộc gia, "Không đúng, sau khi cô ta nhận lại các người đã lập tức đổi họ, hiện tại gọi là Mộc Tuyên Nghi."
"Cô muốn làm gì với con bé?!" Mẹ Mộc nắm chặt cánh tay của Phó Du Thường, đôi mắt bà ta như muốn rơi xuống, trong mắt đầy sự cầu xin, "Tôi thừa nhận tôi thiên vị Tuyên Tuyên hơn, đây là lỗi của chúng tôi, không liên quan gì đến con bé, xin cô đừng nhắm vào nó!"
Nhìn như vậy, bộ dáng người mẹ yêu thương con của bà ta không giống như làm bộ.
Đáng tiếc, nếu như bà ta có thể dành một chút tình mẹ của mình cho con gái nuôi thì bà ta đã không rơi vào hoàn cảnh hại người hại mình như hiện tại.
Phó Du Thường rút tay lại, đi tới cửa sổ, không hề động lòng trước lời cầu xin của bà ta.
"Nhắm vào cô ta? Dù muốn nhưng tôi không có năng lực đi tìm người trong Địa Phủ."
Sắc mặt mẹ Mộc chợt cứng đờ, Phó Du Thường đứng ngược sáng, bà ta nhìn không rõ biểu cảm trên mặt đối phương: "Cô, cô nói cái gì?"
"Ý tôi là báo cáo xét nghiệm ADN của các người là thật, không có ai làm giả nó cả, người mà các người khổ tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/3374757/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.