"Thật sự không được sao? Vậy, vậy quên đi..." Cô bé miễn cưỡng rời "mắt" khỏi Mộc Chiêu, "Hai chị đến tìm Đại Vu Chúc sao? Em nghe thấy những người khác nghị luận sôi nổi lắm, hình như bọn họ nói nghi thức tế lễ đã xảy ra chuyện gì đó, là Đại Vu Chúc đã xảy ra chuyện sao?
Phó Du Thường khẽ cau mày, không biết người này đang giở trò gì: "Nghi thức tế lễ xảy ra chút chuyện..."
"Vậy em đi tìm Đại Vu Chúc!" Cô bé chống gậy trúc bước nhanh đi, Phó Du Thường ôm mèo nhìn theo bóng lưng cô bé, suy nghĩ một chút rồi cũng đi qua.
Chử Hâm đẩy cửa ra, hốc mắt chợt đỏ hoe, cô bé mò mẫm đến bên giường, nhào vào lòng Đại Vu Chúc khóc nức nở, nói là lỗi của mình, nếu không phải tại mình thì Đại Vu Chúc sẽ không lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Ai nhìn thấy con nhà mình khóc như vậy mà có thể không đau lòng chứ?
"Nghe ai nói? Không phải lỗi của con, tiểu A Hâm. Việc này không liên quan gì đến con, chị gái con đâu? Tại sao lại để con chạy ra ngoài một mình?" Đại Vu Chúc thoáng ngồi dậy, lau khô nước mắt cho đứa nhỏ.
"Không thấy chị đâu, không biết đã đi đâu, con tìm khắp nơi cũng không thấy..."
"Đứa nhỏ kia..." Trong mắt Đại Vu Chúc có chút bất đắc dĩ, bảo linh đồng đi tìm Ô Hạm Tầm tới.
Sau đó nàng ấy nói cảm ơn với Phó Du Thường.
"Phó cô nương, lần này cảm ơn cô. Cô... Bị thương sao?" Đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/3370362/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.