Tất nhiên mọi chuyện không phát triển như Mộc Chiêu tưởng tượng, dường như Đại Vu Chúc thực sự chỉ coi Phó Du Thường như một vị khách bình thường, thậm chí sau khi sắp xếp chỗ ở cho cô, nàng ấy cũng không xuất hiện nữa.
Đuôi mèo có ý nghĩ của mình, sau khi giết chết con côn trùng thứ ba, Mộc Chiêu đứng dậy.
Học tỷ ngẩn người hồi lâu, mặc dù cô không nói gì nhưng trực giác của Mộc Chiêu nói cho nàng biết, học tỷ đang nghĩ tới Đại Vu Chúc kia.
Mặc dù Đại Vu Chúc là một người đáng thương, nhưng...
Tâm trạng của học tỷ rất không đúng, từ khi Đại Vu Chúc nói ra những lời đó, học tỷ thường xuyên lơ đãng, bộ dáng lơ đãng của cô khiến Mộc Chiêu cảm thấy có một cảm xúc kỳ lạ, giống như một bình cải chua được ủ từ lâu trong nhà vừa được mở ra.
Hả, chẳng lẽ là nàng đang ghen sao? Không, không, không, không thể nào, làm sao nàng có thể ghen với một người xưa mà hôm nay nàng mới gặp lần đầu tiên, hơn nữa không biết trong hiện thực người này đã chết được bao nhiêu năm?
Chắc chắn là không, nàng là một người rất hào phóng!
Tuy nhiên, khi nàng bước tới gần học tỷ, đi đi lại lại vài lần mà không thu hút được sự chú ý của cô, Mộc Chiêu cúi đầu lắc lắc cái đuôi.
Không sai, mình đang ghen! Học tỷ đã không nhìn mình 3 phút 26 giây! Nàng thực sự muốn tức giận!
"Meo ô meo ô ~" Mộc Chiêu cọ cọ mu bàn tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/3369795/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.