Hai chú mèo con đánh nhau từ đông sang tây, lông mèo bay khắp nơi chúng đi qua nhưng chúng lại tránh được những đồ vật dễ vỡ dọc đường, không tạo thành cục diện sẽ bị mẹ đánh.
Chỉ là một sợi lông mèo không nghe lời bay vào ly của Phó Du Thường.
Một bóng đen bao phủ hai chú mèo con đang đánh nhau, cảm nhận được hơi thở nguy hiểm, hai cục bông màu đen đồng thời dừng vuốt, ngẩng đầu nhìn lên.
Một đôi tay tóm lấy gáy chúng nó.
Chờ đến khi Mộc Chiêu lấy ổ mèo cũ của Hòn Than đi ra, nàng thấy hai cục bông nhỏ màu đen đang nằm hai bên học tỷ, cùng xem TV với học tỷ.
Mộc Chiêu không biết chuyện gì vừa xảy ra nên khen hai chú mèo thật ngoan.
Mộc Chiêu lại tìm một cái bát mèo khác cho chú mèo mới, đổ đầy bát thức ăn cho mèo vào giờ ăn.
Mèo con cảm thấy hơi choáng váng và do dự trước bát thức ăn của mình.
"Ăn nhanh đi, gần một ngày chưa ăn gì rồi, con không đói bụng sao?"
"Hòn Than sắp ăn hết rồi, con ăn nhanh lên, nếu không lát nữa nó sẽ tới cướp của con đó!"
Mèo con nhìn con mèo trông giống hệt mình bên cạnh, nó đang ăn rất ngon lành, chẳng bao lâu nữa thức ăn cho mèo sẽ hết.
Đôi mắt mèo con mở to, như đang sợ hãi, ngẩng đầu lên liếc nhìn Mộc Chiêu đang nhìn chằm chằm vào mình, mèo con cúi đầu ăn thức ăn cho mèo.
"Rộp rộp rộp..." Cũng khá ngon!
Mộc Chiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/3358895/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.