"Học tỷ, học tỷ, Lam học tỷ nói chị thích em từ lâu rồi, khi chị ký bản thỏa thuận này là có động cơ thầm kín, đúng không, đúng không ~" Chờ Mộc Chiêu nhìn thấy thái độ của học tỷ mềm xuống, sự kiêu ngạo của nàng đã bay "vèo" lên trần nhà.
Nàng chọc chọc bên trái, nghịch nghịch bên phải, trên mặt nở nụ cười nham hiểm, Phó Du Thường không cần suy nghĩ cũng biết được suy nghĩ của nàng.
Khi làm ma, nàng biết rất nhiều bí mật nhỏ của học tỷ, muốn nàng nhịn không nói ra là không thể nào.
"Bụp."
Bàn tay gây rối của nàng bị bắt lại, bị Phó Du Thường đặt bên người không được cử động.
"... Ừ."
Mộc Chiêu mơ hồ nghe được một chữ "Ừ", nếu không phải sau khi nàng biến thành ma, thính giác của nàng tốt lên không ít, có lẽ nàng đã không nghe rõ được!
Mộc Chiêu được một tấc lại muốn tiến một thước, muốn tìm được dấu vết học tỷ đỏ mặt, hỏi học tỷ thích nàng từ khi nào, tại sao nhiều năm như vậy rồi mà cô không biểu hiện ra, cũng không nói cho nàng biết? Chẳng lẽ không dám? Học tỷ mà cũng có lúc không dám sao?
Nhưng chẳng bao lâu sau, Mộc Chiêu dào dạt đắc ý đã bị trừng phạt.
Trên môi có cảm giác ấm áp, Mộc Chiêu sững sờ tại chỗ.
"Em nói đúng, chị không dám." Phó Du Thường cẩn thận vuốt ve khuôn mặt của nàng.
"Sau chuyện xảy ra với em, chị đã không chỉ một lần hối hận... May mắn thay, Chiêu Chiêu, cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/3344481/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.