Màn đêm yên tĩnh đến không chút gợn sóng, trái ngược hoàn toàn với cảnh tượng quần ma loạn vũ, gà bay chó sủa trước đó, thậm chí yên tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy kỳ quái. Mộc Chiêu vừa bổ sung "Kho vũ khí" của mình vừa tiếp tục cảnh giác bên ngoài, cuối cùng còn phải chịu đựng Hòn Than nằm bên cạnh ngáy rung trời!
Tiếng ngáy khò khè khiến nàng cảm thấy hơi buồn ngủ.
Mộc Chiêu không nhịn được mà xoa xoa mèo heo nhà mình, Hòn Than của nàng sống đúng với biệt danh lợn của nó, như thể trời sập cũng không tỉnh lại.
Thật tuyệt vời biết bao khi được làm một chú mèo con, chỉ cần có một con sen tốt là ngày nào cũng ăn ngon, ngủ ngon, khi buồn chán có thể chạy loanh quanh trên nhà cây cho mèo hoặc quấy rầy con sen, nếu không muốn chơi thì có thể nằm trên ban công tắm nắng...
Nàng cũng muốn trở thành một chú mèo con!
"Meo ô..." Hòn Than đột nhiên duỗi người một cái, dùng móng vuốt gãi gãi mặt, hơi mở mắt ra nghe con sen cằn nhằn.
"Thật muốn hưởng thụ cuộc sống của con." Mộc Chiêu sờ đầu Hòn Than.
Đột nhiên, nàng cảm thấy mất trọng lực trong giây lát, tầm nhìn của nàng thoáng chốc thay đổi, chỉ trong giây lát, giống như bị hoa mắt.
Ai?
Mộc Chiêu dụi dụi mắt, lắc đầu như không thể tin tưởng.
Mới vừa rồi là ảo giác sao?
"Khò khè..." Tiếng ngáy ồn ào của Hòn Than lại vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Mộc Chiêu.
Khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/3331111/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.