"Ầm ầm ầm..."
Cơn mưa xối xả vẫn chưa tạnh.
Hũ tro cốt của Mộc Chiêu đã được an trí ở nghĩa trang, một nhóm người cầm ô đứng cạnh mộ nàng, cơn mưa xối xả làm mờ đi vẻ mặt của mọi người.
Sau khi tang lễ kết thúc, mọi người đã rời đi, Phó Du Thường chậm rãi nửa quỳ bên cạnh bia mộ, tựa như muốn nói với người đã vĩnh viễn được chôn ở đây: "Thật xin lỗi, có phải đã làm phiền em rồi không? Chị không ngờ họ lại có thể gây rắc rối đến như vậy, chị cho là họ dù sao cũng là cha mẹ của em..."
"Không sao đâu, làm khổ chị khi phải nhìn thấy mặt bọn họ rồi." Mộc Chiêu bay đến bên người cô nhẹ nhàng an ủi.
Mưa phất qua bia mộ, nước chảy xuôi theo di ảnh, như thể người trong ảnh đang cười rơi lệ.
"Chiêu Chiêu, em yên tâm, bất kể hung thủ là ai, chị đều sẽ bắt bọn hắn phải trả giá đắt, chị sẽ đưa hết hung thủ đến chôn cùng em." Phó Du Thường dùng tay lau nước trên ảnh nhưng không lau sạch được, thế là cô để ô của mình tựa lên bia mộ, mưa to xối trên người cô, nước chảy dài trên mặt, khó phân biệt là nước mắt hay là mưa.
Mỗi lời nói của cô đều rất nghiêm túc, nghiêm túc đến mức khiến người ta tin rằng nếu hung thủ xuất hiện trước mặt cô, cô sẽ thực sự trực tiếp giết chết chúng. Đằng sau đôi mắt đỏ do mất ăn mất ngủ mấy ngày nay và vẻ mặt bình tĩnh của cô là những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/2777357/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.