"Cũng may là đưa đến kịp thời, không có sốt thành viêm phổi, sau khi xuất viện nên nghỉ ngơi đầy đủ, gác lại công việc một thời gian, nếu công ty mất đi em ấy cũng sẽ không đến mức không vận hành được, làm chị như cậu cũng nên khuyên nhủ em gái vài ba câu đi." Bác sĩ là bạn cũ của Phó Du Thư nên cũng nói chuyện với cô ấy thêm vài câu.
"Sau này mình nhất định sẽ nói với em ấy." Phó Du Thư liên tục gật đầu.
"Vậy mình còn có việc phải đi trước. Nếu có vấn đề gì, cứ đến tìm mình."
"Được rồi, cảm ơn cậu, lão Vu."
"Chỉ cần lần sau không phải cậu vào thì cũng là lời cảm ơn rồi."
Sau khi bác sĩ rời đi, Phó Du Thư mệt mỏi nhắm mắt lại, chậm rãi bình tĩnh một chút, nói với dì Lưu đang ngồi trên ghế: "Cảm ơn dì Lưu, nếu không có dì thì không biết đến khi nào mới có người phát hiện em gái cháu bị bệnh."
Dì Lưu lau nước mắt, lắc đầu: "Là phu nhân phù hộ."
Phó Du Thư không tin vào ma quỷ hay thần thánh nhưng cô ấy cũng hiểu quan niệm của người già là không thể thay đổi, vì vậy cô ấy cũng thuận theo ý bà, nói: "Nếu Chiêu Chiêu ở đây, chắc chắn em ấy sẽ không để Du Thường hủy hoại cơ thể mình như thế này."
"Haizz... Nhị tiểu thư, ngài cũng vậy, tôi nghe nói ngài đang điều tra hung thủ, ngài phải chú ý giữ gìn sức khỏe!" Dì Lưu cầm tay Phó Du Thư lo lắng nhắc nhở: "Mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/2777353/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.