" Đây là bánh của Hi Hi! " Một âm thanh ngọt ngào mang theo tức giận vang lên, Thu Phong Ảnh đang tưới hoa hồng nghe vậy ngó vào nhà nhìn thử, thấy tên ảo thuật gia - tự xưng là ma thuật sư đang sử dụng "ma thuật" ăn hết bánh ngọt trên bàn.
Thu Phong Ảnh:... Ấu trĩ!
" Rõ ràng là của ma thuật sư tiên sinh!" Philips la lên như bị oan uổng, vội nhét luôn cái bánh ngọt tinh xảo cuối cùng vào miệng.
Thẩm Ninh Hi:... Oa huhuhuhu!!! Ba ba ma ma!!! Có người ăn hiếp Hi Hi!
" Này, này... Đừng khóc đừng khóc! Cùng lắm... Cùng lắm ma thuật sư tiên sinh biến lại cho em là được chứ gì?" Vốn chỉ muốn trêu chọc người ta - cộng thêm thật sự đói bụng và thích đồ ngọt, lỡ xử luôn cả đĩa bánh khiến Philips bỗng chột dạ lên.
" Hức hức... Thật không?" Mặc dù là chị, nhưng tính cách Thẩm Ninh Hi còn ngây thơ dễ lừa hơn em gái, huống hồ trong mắt Philips chính là một con khỉ... Rất lợi hại.
Đúng vậy, thứ "ảo giác" mà Thẩm Ninh Hi gặp phải chính là khó phân biệt nhân loại và những đồ vật khác.
Ví dụ trong lơ đãng cô bé luôn cảm thấy 006 là một con khỉ vàng, 002 là hải dương hoặc bầu trời yên tĩnh, 003 là một con thú bông rách nát bị vứt bỏ, Thẩm Đức là một con gấu nâu lớn thật lớn nhưng rất hiền từ...
Nhưng cũng có những "người" vô cùng đáng sợ, và hoàn cảnh xung quanh luôn là thế giới vặn vẹo và u ám, giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chay-ra-khoi-vien-tam-than/3032957/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.