Mật Nương thấy hắn vui đến đỏ bừng mặt, cũng cười theo: “Là khi nào?”
“Chắc là sắp rồi, ta cũng không rõ lắm.” Nghĩ đến chuyện phải chuyển đi thu mục trường, hắn đổi ý: “Lùi ngày đi thu mục trường lại, chờ tiễn Khả Đôn xong chúng ta hẵng lên đường.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Người dân Lâm Sơn từ lúc nhận được tin tức liền bắt đầu hân hoan chuẩn bị. Phân bò, phân dê trên đường đều được dọn sạch, Chiên Bao được thay vải nỉ lông mới, phụ nữ các nhà bận rộn may quần áo mới, các tiệm son phấn, chì kẻ mày đều bán hết sạch. Bọn trẻ con cũng được nghỉ, tất cả đều bận rộn luyện tập thuật cưỡi ngựa.
Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã cũng đang luyện, tối nào cởi quần ra, bẹn đùi cũng đỏ ửng. May mà trong quần có lót bông nên không bị cọ rách da.
“Ta nhớ hồi ta mười mấy tuổi, Khả Đôn đi ngang qua Tuất Thủy về Trung Nguyên, chúng ta cưỡi ngựa tiễn quân đội vương đô đến tận cuối thảo nguyên.” Ba Hổ dọn ghế ngồi bên mép giường xoa bóp chân cho hai đứa trẻ: “Chúng ta có được ngày lành hôm nay, tất cả đều là nhờ thợ thủ công và kỹ thuật mà Khả Đôn mang từ Trung Nguyên đến, dạy cho dân chăn nuôi Mạc Bắc. Các con số phận tốt, ở tuổi hiểu chuyện đã được nhìn thấy phượng nhan, sau này lớn lên cũng có thể khoe với người khác.”
Mười năm, một đời người không có bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chay-nan-den-thao-nguyen/4797508/chuong-460.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.