“Năm nay không cho, chờ em con ra đời rồi hai đứa hẵng cho.” Mật Nương cũng từ trong tay áo móc ra hai cái túi tiền màu đỏ rực, một cái thêu một con bò lông vàng đang cúi đầu gặm cỏ, một cái thêu con bò lông vàng đang uống nước bên bờ sông, vẫy đuôi, trên m.ô.n.g bò có một đốm đen.
Kỳ Kỳ Cách nhận lấy cái sau, con bò có đốm đen trên m.ô.n.g là của nó. “Đẹp quá! Mẹ con nấu cơm ngon, mà may vá cũng giỏi nữa.” Dù sao thì nó cũng thích mê.
“Bình an, mạnh khỏe.” Nàng chỉ mong có vậy.
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
“Được rồi, ăn cơm thôi.” Ba Hổ là chủ gia đình, hắn gắp đũa đầu tiên, nhưng lại gắp miếng bong bóng cá vào bát Mật Nương, “Chưởng quỹ ăn trước.”
“Thế này không được, chủ nhân khách sáo quá.” Mật Nương làm ra vẻ thụ sủng nhược kinh, gắp miếng cá muốn trả lại. Hai người giằng co qua lại ba lần, miếng cá lại quay về bát nàng. “Chủ nhân mà cứ tốt như vậy, cả đời này ta quyết ở lại nhà này không đi đâu hết.”
Ba Hổ lườm cái miệng dẻo quẹo của nàng, đũa vươn vào nồi canh dê. Một bàn tay béo múp míp bên cạnh chìa cái bát ra.
“Lỗi của ta, lỗi của ta. Sao lại quên mất tiểu chưởng quỹ thế này?” Hắn phản ứng lại, gắp một miếng củ cải vào bát nó.
Kỳ Kỳ Cách hài lòng, củ cải cũng không chê, nhét cả miếng vào miệng.
Còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chay-nan-den-thao-nguyen/4797435/chuong-387.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.