“Oanh Nương, lên xe đi.” Mật Nương thấy chân nó đi đã xiêu vẹo, “Trên xe ta còn có trẻ con, ngồi không được nhiều người. Oanh Nương nhỏ nhất, để nó lên chen một chút, các nàng đừng nói ta thiên vị nhé.” Nàng nói với Phán Đệ, Lan Nương và Bạch Mai. Uyển Nhi nhờ phúc của bà nội nên được ngồi trên xe lặc lặc của nhà họ Hỗ. Còn Mộc Hương, hình như cũng ở trong đoàn xe của nhà họ Hỗ. Chung Tề làm việc cho Hỗ Văn Dần, nhà họ Hỗ có sắp xếp xe bò cho hắn.
“Không đâu. Bọn ta cũng mới đi được một lát. Oanh Nương da thịt non, ngồi trên lưng bò bị cọ rách cả chân.” Bò và lạc đà đều đi kéo cỏ, các nàng lúc này mới phải xuống đi bộ.
Tốc độ đi đường chậm, con bò già kéo xe cũng thả chậm bước chân. Phán Đệ, Lan Nương và Bạch Mai ba người đi bên cạnh xe lặc lặc, ríu rít kể cho Mật Nương nghe những lời đồn đại trên đường.
“Chuyện của Mộc Hương bị đồn ra ngoài hết rồi. Chung Tề làm việc cho Hỗ gia, được phân cho một cái lều nỉ. Lúc ở bãi chăn thả mùa thu, nàng ta cũng ngủ ở trong đó. Mặc dù buổi tối lúc nàng ta ngủ thì Chung Tề ra bãi cừu ngủ trông cừu, ban ngày Chung Tề ngủ thì nàng ta lại đi chăn cừu, nhưng vẫn có người nhai đi nhai lại chuyện Mộc Hương ngủ chung với Chung Tề.” Lan Nương đè thấp giọng, ghé sát tai Mật Nương thì thầm.
Chuyện này khó tránh khỏi, chắc chắn có người bàn tán. Mật Nương không hiểu nổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chay-nan-den-thao-nguyen/4797248/chuong-200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.