Tác giả: Thiếp Tại Sơn Dương
Edit: FioVào miếu Trạng Nguyên, ai cũng đeo mặt nạ. Trời còn chưa sáng, sương mù trong miếu vẫn rất dày. Trong ánh nến sáng rực, cây nến sơn đỏ, phản chiếu lên gương mặt Văn Khúc Tinh thêm mấy phần dữ tợn. Bà đồng để bọn họ vào theo thứ tự, sau đó quỳ xuống cạnh nhau.
Mặc dù mỗi người đều đeo mặt nạ, nhưng bởi vì đi vào cùng nhau nên Bùi Cảnh cũng biết người bên cạnh mình là Ngu Thanh Liên. Trong chất giọng khàn khàn của bà đồng, Bùi Cảnh nghe được Ngu Thanh Liên khẽ khàng nói.
“Ta vừa nhìn cái mặt nạ này đã cảm thấy dị hợm, như yêu quái ấy, mặt nạ được thần chọn trúng sẽ động đậy, theo ta thấy thì có lẽ là bị quỷ bám vào thân.”
Bọn họ giao lưu bằng thần thức, người bên cạnh không nghe thấy được.
Bùi Cảnh nói: “Dù sao muội cũng sẽ không được chọn, để ý đến những việc này làm gì.”
Ngu Thanh Liên bảo: “Ai nói ta sẽ không được chọn, ẩn kín tu vi, che giấu hơi thở, chúng ta lại còn là tu sĩ, trong miếu này đều là vài ba con quỷ cấp thấp, nói không chừng sẽ cảm thấy chúng ta càng thêm ngon miệng.”
Bùi Cảnh: “Cứ xem đi đã.”
Quy củ của cái thôn này là người được chọn bắt buộc phải tham gia thi cử năm tiếp theo. Có một số thiếu niên được tuyển chọn, ngay cả tú tài cũng chưa đến, thế nhưng kết quả vẫn thuận buồm xuôi gió, một đường lên thẳng tiến sĩ.”
Bà đồng hát xong thì bảo bọn họ đứng lên, vây quanh thành một vòng tròn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-cam-hoa-vai-chinh-that-bai/1149329/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.