Chết rồi.
Thấy có chiếc gối bên cạnh, Thẩm Tử Sơ vội dùng nó che kín mặt, chỉ lộ ra hai cái tai run run.
Phát hiện ra có người trên giường mình, Sở Phi Ly không khỏi cứng đờ. Giọng nói của anh trầm xuống, có ý đề phòng: “Cậu là ai?”
Thẩm Tử Sơ: “…”
Cậu phải làm gì bây giờ đâyyyy!
“Sao lại lấy gối che mặt?”
Sở Phi Ly sắp kéo chiếc gối của cậu đi rồi, cậu không khỏe bằng anh đâu.
Thẩm Tử Sơ bất chấp, hít sâu một hơi: “Meo.”
Sở Phi Ly nheo mắt: “…”
Không gian bỗng chìm vào yên lặng, biểu cảm quan sát và ghét bỏ của Sở Phi Ly càng khiến Thẩm Tử Sơ bi phẫn.
Cậu hoàn toàn không biết xấu hổ nữa rồi, đơn giản thế thôi.
Sở Phi Ly cười lạnh một tiếng: “Tưởng cởi hết quần áo rồi đeo cái tai mèo lên là quyến rũ được tôi à?”
Thẩm Tử Sơ muốn khóc.
“Tôi đã thích người khác rồi, cậu còn chẳng bằng một góc cậu ấy. Không cần biết ai sai cậu đến, cút ngay ra ngoài.”
Rốt cuộc là khen cậu hay mắng cậu!
Không hiểu sao tự nhiên khó chịu quá.
Khụ, không phải! Hiện giờ cậu là mèo con, Sở Phi Ly đang mắng cậu đấy! Thẩm Tử Sơ muốn cắn người!
Nhưng hiện tại cậu không thể cử động, hở ra một cái là bị giật gối xuống ngay, nếu bị Sở Phi Ly thấy mặt thì cậu sẽ phải làm mèo cả đời mất.
Hậu quả khi bại lộ kinh khủng lắm, cậu tuyệt đối không muốn thử đâu!
Sở Phi Ly nhìn cậu bất động, đôi mày cau chặt. Anh phát hiện cái người trên giường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bien-thanh-meo-cua-nam-than/4550938/chuong-27.html