Thấy Tô Thần cứng đờ, Lý Trí Viễn lặng lẽ đẩy cậu một cái. Tô Thần lập tức lấy lại tinh thần, đứng lên cùng y.
Gương mặt Tần Tu Trạch mang theo nụ cười, tiêu sái tao nhã bước đến chỗ hai người, lúc ánh mắt quét qua Tô Thần, kinh ngạc hỏi: "Tiểu Thần về nước rồi?"
Trong lòng Tô Thần hoảng sợ nhưng vẫn cố gắng duy trì vẻ ngoài bình tĩnh, "Tôi về được một thời gian rồi, Tần tổng, không nghĩ tới lại gặp anh ở đây."
Tần Tu Trạch câu lên khóe môi, "Tôi cũng không nghĩ tới."
Lý Trí Viễn nhìn Tô Thần, tò mò hỏi: "Hai người quen nhau?"
Tô Thần chưa kịp trả lời, Tần Tu Trạch ý vị thâm trường nói: "Đâu chỉ quen biết, chúng tôi còn rất biết rõ nhau."
Tô Thần nhíu mày một cái khó nhận ra. Lý Trí Viễn không chú ý, y lấy danh thiếp của mình đưa cho Tần Tu Trạch, hai người giới thiệu lẫn nhau rồi ngồi xuống bàn họp bên cạnh.
Tần Tu Trạch nói với Lý Trí Viễn: "Bây giờ tôi sẽ nói ý tưởng của mình, hai người cứ dựa vào đó mà làm theo."
Thấy Tần Tu Trạch thần thái tự nhiên, rõ ràng ngắn gọn nói về ý tưởng và kế hoạch của mình khi tiến vào thị trường phía Nam, Tô Thần nghĩ có lẽ cuộc gặp gỡ lần này là do thật sự tình cờ, dù sao cũng ba năm rồi, cậu sẽ không tự luyến đến mức nghĩ Tần Tu Trạch đối với mình còn nhớ mãi không quên.
Tô Thần nghĩ mình sau khi về nước, chỉ cần không bao giờ đặt chân đến thành phố sinh sống trước kia thì hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-ten-nha-nhan-bai-hoai-coi-trong/1161472/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.