Tần Tu Trạch từ khi từ Mĩ trở về, mỗi đêm đều nhớ đến Tô Thần. Buổi tối không được ôm cậu, hắn sẽ rất khó để đi vào giấc ngủ.
Có lúc Tần Tu Trạch thực sự không nhịn được, lập tức gọi điện cho Tô Thần, giống như trước đây kêu cậu kể lịch trình một ngày cho hắn nghe.
Có hai lần vì tiếng thở dốc của hắn quá mức rõ ràng nên bị Tô Thần phát hiện đầu mối, cậu xấu hổ mắng một câu vô liêm sỉ! Rồi trực tiếp cúp điện thoại.
Sau đó Tần Tu Trạch không chỉ nhớ Tô Thần vào buổi tối mà ban ngày cũng nghĩ về cậu.
Không có Tô Thần bên cạnh mấy ngày nay, Tần Tu Trạch cảm thấy căn nhà trở nên rất trống trãi, ăn cơm không có mùi vị gì, làm việc gì cũng không có hứng. Lúc đầu là cơ thể trống rỗng, đến bây giờ trái tim của hắn cũng bắt đầu cảm thấy trống không.
Tần Tu Trạch bắt đầu hoài niệm những ngày có Tô Thần ở bên làm bạn, dù cậu không nói câu nào, chỉ yên tĩnh ngồi một bên thì cũng tốt lắm rồi!
Đối với việc Tô Thần ảnh hưởng đến sinh hoạt của mình, Tần Tu Trạch không phải không cảm giác được nguy cơ. Nhưng hắn không để ý, chỉ cần hắn muốn, chỉ cần có thể dễ dàng ảnh hưởng đến hắn, hắn đều sẽ nắm chắc trong tay mình!
Lúc mới bắt đầu, Tần Tu Trạch còn định chờ đến lúc mình kết hôn sẽ cho Tô Thần một số tiền lớn để cậu rời đi, nhưng bây giờ chỉ cần nghĩ đến việc Tô Thần rời đi, sẽ ở bên người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-ten-nha-nhan-bai-hoai-coi-trong/1161457/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.