Tần Tu Trạch buông lỏng hai tay đang ôm Tô Thần, đứng dậy mặc quần áo tử tế, định đưa cậu về căn hộ rồi sẽ xử lý sau.
Tần Tu Trạch cầm một bên chăn trực tiếp quấn lên người Tô Thần, nhặt quần áo trên mặt đất ném lên giường, chuẩn bị xong xuôi thì Tần Tu Trạch ôm Tô Thần đang bọc trong chăn rời đi.
Lúc đi tới cổng kí túc xá, cửa đã bị khóa.
Tần Tu Trạch tìm bảo vệ canh cổng cửa mở cửa cho mình.
Ông cụ ba giờ sáng bị đánh thức cảm thấy không cao hứng, thấy Tần Tu Trạch ôm một cái chăn bông liền dò hỏi hắn.
Tần Tu Trạch tuy khó chịu nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích với ông cụ, nói trong chăn là người bạn đang bị bệnh của mình, muốn đưa cậu đi bệnh viện.
Nói là người nhưng cụ ông ngay cọng tóc cũng không nhìn thấy, có chút nghi ngờ nhưng sợ chần chờ làm bệnh tình nặng hơn nên đành cho đi.
Tần Tu Trạch đậu xe dưới lầu, Tô Thần tuy được quấn kín nhưng Tần Tu Trạch vẫn sợ cậu lạnh, đi đến xe định đặt Tô Thần lên ghế phó lái, thế nhưng nghĩ đến vết thương của cậu nếu ngồi sẽ không thoải mái nên Tần Tu Trạch quyết định đặt cậu ở dãy ghế sau. Chỉnh qua chỉnh lại mới tìm được tư thế tương đối thoải mái cho Tô Thần.
Tần Tu Trạch nhanh chóng nổ máy xe, chạy thẳng đến căn hộ gần trường Tô Thần. Vừa về đến nhà Tần Tu Trạch liền đun nước nóng rồi gọi cho người bạn là bác sĩ đông y của mình, nói rõ tình huống của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-ten-nha-nhan-bai-hoai-coi-trong/1161444/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.