Editor: Sasaswa
Lúc Tô Thần đến nơi, dì Tần đang làm cá trong bếp.
Nhìn thấy Tô Thần, bà lo lắng hỏi: "Thần Thần, sao sắc mặt của cháu kém vậy, không phải vì chuyện của dì đấy chứ? Ai, dì lúc đó cũng sợ hãi."
Tô Thần nói: "Cháu không sao, có thể là tối hôm qua ngủ trễ. Dì Tần, sao dì không nghỉ ngơi một chút đi? Vừa về đã nấu ăn rồi."
Dì Tần cười nói: "Ngồi trong buồng giam cả ngày sao mà mệt được. Hơn nữa còn đang được nghỉ lễ mà. Còn nửa tháng ăn tết, cháu cũng đừng về trường, cứ ở lại đây đi, giúp dì chuẩn bị đồ tết."
Tô Thần bây giờ không còn ý định qua thăm cha Tô nữa, vừa hết năm bọn họ cũng sắp khai giảng. Còn có, cậu và Tần Tu Trạch đang dây dưa không rõ, thì cứ để cha Tô tiếp tục ở đó đi, dù sao điều kiện bên kia rất tốt. Hơn nữa Tô Thần đã gọi hỏi thăm dì Khương tình trạng của cha mình, dì Khương nói cha Tô khôi phục rất tốt, không ủng hộ việc cậu cho ông về nước tiếp tục trị liệu.
Cha Tô cũng không kêu Tô Thần qua ăn Tết với ông, vì ông cũng là lo lắng cho sức khỏe Tô Thần, sợ cậu chịu cực nhọc, không quen với múi giờ.
Tô Thần rửa tay một cái, liền đến giúp đỡ, "Dì cần cháu giúp gì không?"
Dì Tần thấy Tô Thần muốn phụ giúp liền ngăn cản nói: "Cháu đứng một bên nhìn là được rồi, cháu giúp có khi còn loạn thêm. Người chủ nhà kia hôm nay phái người đem dì trở về có nói xin lỗi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-ten-nha-nhan-bai-hoai-coi-trong/1161432/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.