Editor: Sasaswa
Tần Tu Trạch nghe thấy tiếng Tô Thần thì sửng sốt một chút, hắn không nghĩ tới Tô Thần nhanh như vậy đã tới tìm mình. Hắn cứ tưởng phải chờ thêm mấy ngày nữa, để Tô Thần có chút thời gian để đánh vào tường mấy lần mới ép mình ra trận được, không ngờ Tô Thần còn rất thức thời!
Trong mắt Tần Tu Trạch chợt lóe một vệt tinh quang, quay người nhìn về phía Tô Thần, "Sao cậu lại tới đây?"
Tô Thần giải thích: "Tần ca, tôi tìm anh có chút việc, gọi điện thoại không ai bắt máy nên tôi hỏi Chu ca, anh ấy nói tôi biết anh đang ở đây nên lập tức tìm tới."
Tô Thần nói xong dừng một chút, tiếp tục nói: "Tôi không biết các anh đang bận, Tần ca, khi nào anh rảnh thì gọi cho tôi, tôi đi về trước, không quấy rầy mọi người."Cậu hiện tại chỉ muốn lập tức đi khỏi cái chỗ thối nát này, một giây cũng không muốn ở lại.
Tần Tu Trạch thấy Tô Thần nói xong xoay người rời đi, cau mày nói: "Chờ đã!"
Tô Thần dừng bước, nghi hoặc nhìn về phía Tần Tu Trạch.
Tần Tu Trạch nói: "Chuyện của cậu nếu không vội có thể đi về trước chờ, có thời gian tôi sẽ liên hệ. Nếu là chuyện gấp thì ở đây chờ đến khi tôi chơi xong. Tôi gần đây rất bận, một hồi chơi xong mới có chút thời gian rảnh."
Hai hàng lông mày Tô Thần nhíu chặt, dì Tần bây giờ còn đang bị tạm giữ, cậu thật không hiểu Tần Tu Trạch làm sao có thể làm ra bộ dáng cái gì cũng không biết, yên tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-ten-nha-nhan-bai-hoai-coi-trong/1161429/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.