Editor: Sasaswa
Tô Thần cảm giác đầu mình có chút choáng váng, cậu nhấc cái đầu mê muội lên nhìn người nửa ôm nửa đỡ mình.
Vừa ngẩng đầu lên, Tô Thần đã bị một đôi mắt phượng hẹp dài thâm thúy nhìn chằm chằm.
Giờ khắc này sắc mặt Tô Thần tái nhợt gần như trong suốt, nước mắt sinh lý bởi vì đau đớn mà quẩn quanh trong viền mắt, chân mày hơi nhíu lại, nét mặt mang theo một tia mê man. Cả người lộ ra sự suy yếu khó nói, nhìn qua phi thường đáng thương. Nếu không có cái bộ dáng ngốc ngốc thì hiệu quả sẽ tốt hơn.
Trong lúc đầu Tô Thần còn đang mê man thì một tiếng nói ôn nhu từ tính vang lên: "Cậu khỏe không?"
Tô Thần lúc này mới phát hiện mình đã nằm nhoài trên người đối phương rất lâu. Cậu vội vàng lấy hết khí lực đứng thẳng dậy, có chút lúng túng nói: "Tôi rất khỏe, cám ơn anh!"
Người đàn ông thấy Tô Thần có thể tự đứng vững thì lễ phép buông tay đang đỡ cậu ra nói: "Nếu cơ thể không khỏe thì nên đi kiểm tra một chút đi."
Tô Thần gật gật đầu, đang định nói chuyện thì thấy dì Tần đã đi trước mấy bước đang quay lại, lo lắng hô: "Thần Thần, cháu không sao chứ? Không khỏe chỗ nào? Đúng lúc ở bệnh viện, chúng ta đi kiểm tra chút rồi về nhà." Dì Tần vừa nói vừa đi đến chỗ Tô Thần.
Tô Thần đã nhiều lần dặn dì Tần trước mặt mọi người đừng gọi cậu là 'Thần Thần', dì Tần cũng nhớ kỹ, trước mặt mọi người đều gọi là Tiểu Thần, nhưng vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-ten-nha-nhan-bai-hoai-coi-trong/1161405/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.