Bà luôn mong đợi tôi tranh giành gia sản. Nhưng tôi chỉ là một đứa con riêng mang họ khác, lại không phải m.á.u mủ nhà họ Kỳ, sao mà tranh lại được? Mẹ tôi hạ thấp giọng: "Con trai, bước tiếp theo con định làm gì, có cần mẹ làm nội ứng cho con không?"
"Mẹ đừng làm gì cả, cứ tiếp tục sống cuộc đời phu nhân giàu sang của mẹ đi." Tôi không muốn bà nhúng tay vào. Đến lúc tôi c.h.ế.t, bà đấu không lại Kỳ Ứng Bắc đâu.
Tôi tiếp quản bến tàu, công việc trở nên bận rộn hơn hẳn. Tôi còn mở rộng quy mô sản xuất, không chỉ trong thành phố mà bến tàu ở Hải Thị cũng đã đạt được thỏa thuận hợp tác với tôi.
Kỳ Ứng Bắc nghe tin, liên tục mấy lần hẹn tôi ra nói chuyện nhưng tôi không màng. Anh ta đe dọa tôi: "Trần Vọng, đừng tưởng bám được vào Thẩm Mộ là mày có thể chiếm được sản nghiệp nhà họ Kỳ."
Anh ta nghĩ nhiều quá rồi. Tôi không phải vì nhà họ Kỳ, tôi chỉ muốn kiếm thật nhiều tiền để lại cho Thẩm Mộ và đứa trẻ.
Đêm muộn, tôi rời khỏi một buổi tiệc xã giao tại khách sạn để về nhà. Vừa ra cửa đã bị chiếc Cayenne chặn đường.
Dưới ánh đèn đường, sắc mặt Kỳ Ứng Bắc mờ mịt không rõ, "Trần tổng dạo này bận rộn quá nhỉ, muốn gặp cậu một lần mà tôi phải đích thân tới đây chặn đường."
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Giọng điệu mỉa mai châm chọc đó bị tôi cố tình lờ đi: "Có việc gì không?"
"......" Kỳ Ứng Bắc vẻ mặt có chút bất thường, muốn nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-nhoc-dien-nham-trung/5258891/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.