Khi Thẩm Mộ tỉnh lại, tôi đang nghe bác sĩ dặn dò. Bác sĩ đưa bản báo cáo cho tôi xem: "Beta trong giai đoạn đầu t.h.a.i kỳ rất yếu ớt, không nên để cảm xúc quá kích động. Anh là chồng thì nên biết cách vỗ về cậu ấy cho tốt."
"......" Tôi định nói mình không phải chồng cậu ta, nhưng thốt ra lời đó thì lại thấy mình quá đê tiện. Hơn nữa, đứa trẻ này đúng là cốt nhục của tôi.
Bác sĩ vừa định kê đơn t.h.u.ố.c, Thẩm Mộ đã vô cảm lên tiếng: "Không cần đâu, làm cho tôi cái phiếu nạo t.h.a.i đi."
Bác sĩ sững người, nhìn tôi với ánh mắt kỳ quái: "Nhưng mà...... Thẩm tiên sinh, tình trạng hiện tại của cậu không thích hợp để phá thai. Khoang sinh sản của cậu phát triển không hoàn thiện, nếu lần này bỏ đi thì e rằng sau này khó lòng m.a.n.g t.h.a.i lại được."
Lông mi Thẩm Mộ khẽ run lên. Trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả. Vừa rồi kẻ đòi cậu ta bỏ t.h.a.i là tôi, giờ sự việc đến nước này, tôi lại cảm thấy không nỡ. Trong bụng cậu ta có một sinh linh, một sinh linh liên quan đến cuộc đời tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu: "Bác sĩ, đừng nghe cậu ấy, cứ kê đơn t.h.u.ố.c đi ạ."
"Được, nhưng tôi phải báo trước cho hai người, việc giữ t.h.a.i của Beta rất phức tạp, cộng thêm sức khỏe của Thẩm tiên sinh không tốt, hai người phải hết sức lưu ý."
"Vâng, tôi biết rồi."
Tiễn bác sĩ đi xong, tôi xách một túi t.h.u.ố.c lớn quay lại phòng bệnh. Thẩm Mộ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-nhoc-dien-nham-trung/5258889/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.