Thẩm Mộ không những không sợ hãi, ngược lại còn nhìn tôi đầy mong đợi, vòng tay ôm lấy eo tôi.
"Thẩm Mộ, cậu giả làm Omega rốt cuộc là muốn cái gì?"
"Anh nói xem? Anh không trả lời tin nhắn, tôi chỉ còn cách tự tìm đến thôi." Dáng vẻ ngoan ngoãn lúc nãy hoàn toàn biến mất, trong đáy mắt cậu ta chỉ còn lại sự cố chấp đậm đặc.
Giây tiếp theo, cậu ta nhìn thấy vết thương trên mặt tôi, ánh mắt liền trở nên u ám, "Kẻ nào không có mắt dám làm anh bị thương? Trần Vọng, trên người anh chỉ được phép để lại dấu vết của tôi thôi."
"......"
"Thần kinh!" Tôi nhíu mày.
"Đêm qua lúc anh làm tôi đau anh đâu có gọi tôi như thế, mặc quần vào rồi là không nhận người quen nữa à?"
Rõ ràng là chính cậu ta bỏ t.h.u.ố.c tôi, rồi nhất quyết quấn lấy. Tôi mất kiên nhẫn đẩy cậu ta ra: "Cậu là một Beta, cách xa anh trai tôi ra một chút, về mà hủy hôn đi."
"Anh để tâm đến anh ta thế cơ à?" Ánh mắt Thẩm Mộ tối sầm lại trong một giây, rồi lại cười một cách quỷ dị: "Tôi sẽ không hủy đâu. Anh không chịu lấy tôi, tôi đành phải tìm đến anh trai anh thôi. Dù sao thì cũng trở thành người một nhà với anh cả mà."
"......"
Tên điên.
5.
Thẩm Mộ từng là bạn cùng phòng thời Đại học với tôi. Cậu ta và tôi đều là Beta. Tôi cứ ngỡ mình đã tìm được đồng loại, coi cậu ta là bạn tốt. Thế nhưng ánh mắt cậu ta nhìn tôi ngày càng trở nên sai lệch.
Sau khi bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-nhoc-dien-nham-trung/5258887/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.