"Ngươi nói cái gì?"
Chu Tốn không hiểu được mà nhìn hoàng đế, hoàng đế cũng dùng ánh mắt đó nhìn lại y.
Hắn tựa hồ càng thêm mê mang, hơn nửa ngày, hắn suy tư một phen, lại nói: "Khinh hợi lí phi bằng (H He Li Be B)?" (cách đọc nguyên tố hóa học của Tàu)
Chu Tốn:?
Thanh hải...... Ly Bì Bồng?
Y nghe không hiểu ý tứ của hoàng đế. Lời này nghe không giống như một câu thơ, mà như là một loại tiếng lóng. Hoàng đế xoay vòng quanh y hai vòng, gãi gãi đầu, nói ra câu thứ ba: "Này cũng không biết, kia...... Một sừng thú nên đối cái gì?"
Chu Tốn theo phản xạ có điều kiện đáp: "Cá thờn bơn."
Hoàng đế: "Áo sơmi giá cả là?"
Chu Tốn: "......?"
Hoàng đế: "Tứ đại danh tác có...... Không, người bị Gia Cát Lượng mắng chết kia là ai?"
Chu Tốn: "...... Vương Lãng?"
Chu Tốn vẫn mờ mịt. Hoàng đế phía trên như là nhất thời, tự dưng lại muốn thử nghiệm văn hóa tri thức của y. Sau khi lại hỏi y mấy vấn đề, hoàng đế vỗ tay một cái tâm buồn bực nói: "Đồng hương, là đồng hương a, rõ ràng ngay cả danh ngôn Lỗ Tấn cũng biết, như thế nào đề thi đại học cũng không biết? Chẳng lẽ ngươi trước khi xuyên đến đây là học sinh tiểu học?"
Chu Tốn càng thêm không hiểu được đối phương đang nói cái gì, y ban đầu còn nghĩ đây có thể là một loại phương thức hoàng đế dùng để trêu đùa y hay không. Nhưng mà hoàng đế mày nhíu chặt, sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-long-ngao-thien-ngo-nhan-thanh-dong-huong/2685682/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.